được lòng Châu Đốc từ ánh mắt hàng đầu
Châu Đốc là chọn lựa thăm thú đầu tiên của tôi trong hành trình đến An Giang. Nằm ở ngã ba nơi bờ Tây sông Hậu, Châu Đốc có một mặt giáp biên giới Campuchia và mang những đặc trưng của địa hình bán sơn địa là những điểm khiến nó trở nên độc đáo giữa vùng đồng bằng Nam Bộ này.
hào hứng đến đây không chỉ bởi sự kì bí của dãy Thất Sơn, chúng tôi còn muốn tận mắt khám phá những huyền thoại trên đường mở cõi của ông cha ta từ thuở trước.
Châu Đốc hấp dẫn chúng tôi ngay từ những cái nhìn đầu tiên. Thị xã vùng biên này đặc nét thành thị nhưng vẫn phảng phất đâu đó sự đơn sơ mà người ta phổ biến ở những vùng thôn dã. dân phượt không ít, nhưng cũng chỉ vừa đủ để người ta không cảm thấy quá xô bồ.
Châu Đốc vẫn có những con đường ven sông êm đềm, những dãy phố cũ bên hông chợ dường như bao đời chẳng đổi thay. dấu ấn ấy có lẽ bắt nguồn từ vòng quay chậm rãi của những chiếc xe lôi đầy rẫy trên phố.
Dạo trên phố, không quá khó để ta bắt gặp những bà má tóc bạc phơ đội khăn rằn hay những người đàn ông quấn xà-rông, đội mũ tròn lạ mắt. đôi lúc, người lái xe lôi có nước da màu đồng hun đi ngang qua, đãi khách bằng một nụ cười rộng hết cỡ.
Chúng tôi dành cả chiều muộn chỉ để nhẩn nha dạo chơi ven sông, ngắm hoàng hôn đỏ rực khuất dần sau làng cá bè và nhìn dân địa phương ung dung làm những công việc cuối ngày. Một người đàn ông chầm chậm bơi ghe kiểm tra lồng bè.
Vài ngư phủ buông cần câu cá dưới chân cầu. Tiếng những đứa trẻ í ới gọi nhau từ cầu ao sau nhà. thi thoảng, một chiếc thuyền máy hoặc xà lan rẽ nước lao đi vun vút. Từng đợt sóng lục bình dạt cả vào hai bên bờ, trôi lờ lững cạnh những ngôi nhà nổi tạo thành những khu vườn xanh mướt mát.
Bắt chuyện với một đoàn khách từ Campuchia sang, chúng tôi quen một hướng dân viên người địa phương, anh chàng có mái tóc xoăn và sự nhiệt thành thật khiến người đối diện bị choáng ngợp. Nghe anh hăng say kể về món lẩu mắm trứ danh của nơi chốn này cùng vật liệu làm ra nó, cả hai chúng tôi đều “lắc đầu lè lưỡi”.
Mê tham khảo ẩm thực địa phương thật đấy mặc dù vậy dù gì máu trôi dạt của tôi cũng chỉ có giới hạn mà thôi. Thay vào đó, chúng tôi theo anh đến một quán vỉa hè chật ních khách, gọi lẩu cháo cá lóc rau đắng và nhấp vài chén rượu chuối.
Lệ ở đây là cả chủ và khách đều cùng uống chung trong một ly, chẳng mấy chốc, rượu thì vơi mà những những câu chuyện thú vị của người bạn mới quen lại một đầy. Câu ca vọng cổ bằng chất giọng miền Tây ngọt ngào trong không gian ấy khiến tôi cảm thấy mình đã thân quen với nơi này từ lâu, dù rằng cho đến giờ tôi vẫn không thể nhớ nổi ca từ của nó.
vùng đất Chăm trù phú
vỏn vẹn chưa đầy 10 phút qua phà Châu Phong, chúng tôi sang thị xã Tân Châu, nơi có một ngôi làng cổ của người Chăm êm ả nằm ven sông. Chúng tôi ồ lên bất ngờ khi khám phá ra rằng người Chăm nơi đây không gắn liền với tháp chàm hay những bức tượng thần Shiva, họ theo đạo Hồi dòng chính thống và có nghề dệt độc đáo từ lâu năm.
Tòa thánh đường uy nghi nằm giữa làng, với màu trắng trang nghiêm và màu xanh yên bình, thảnh thơi. Trong chính điện, các tín đồ đang ngủ sau buổi cầu nguyện suốt đêm. Lúc tôi đến, họ sắp bước vào tháng lễ Ramadan truyền thống và có lẽ đang trong chuyến hành hương trải qua các thánh đường.
Con đường lồng lộng gió đưa chúng tôi đến Núi Sam, điểm đến không thể bỏ sót trong lịch trình thăm vùng Bảy Núi (còn gọi là Thất Sơn là vùng đồi núi duy nhất ở Tây Nam bộ, tập hợp ở các huyện Tịnh Biên, Tri Tôn của An Giang).
Vùng núi linh thiêng này là nơi có miếu Bà Chúa Xứ và lễ hội đua bò nổi danh gần xa. Giữa trưa, khách hành hương vẫn nối nhau leo từng bậc thang chinh phục đỉnh núi. Dưới chân, Miếu Bà cổ kính nghi ngút khói hương và tiếng cầu khấn thành kính. Không xa là lăng Thoại Ngọc Hầu, nơi an nghỉ của vị công thần thời Nguyễn đã có công khai khẩn vùng đất này.
Kênh Vĩnh Tế do ông xây dựng cũng là con kênh đào lớn nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam. Đứng trước tấm bia đá đã mòn theo thời gian, tôi chợt nghĩ về “dấu chân ngàn năm đi mở đất” và tự hỏi, không biết vị tiền nhân ấy có biết rằng, hàng trăm năm sau, nơi chốn hoang vu nơi biên ải xưa kia đã trở nên trù phú như thế nào không.
Con đường tầm 5 km cho xe máy lên núi vá víu với nhiều khúc cua nhỏ hẹp, thế nhưng quang cảnh hùng vĩ trên đỉnh núi lại khiến chúng tôi mê mẩn. Dù chỉ cao hơn 200 m, mặc dù vậy sự bằng phẳng mông mênh của cánh đồng dưới chân núi và những ô ruộng qua mùa trồng cấy vẫn hiện lên kỳ vĩ.
Niềm mong mỏi được ngắm những cây thốt nốt của tôi đã được đáp ứng trên đường đến cửa khẩu Tịnh Biên. Không đơn độc đứng bên những ngôi chùa tháp vàng, cũng không lác đác dọc lối đi, thốt nốt mênh mông khắp cánh đồng, hàng nối hàng trong tầm nhìn. Thật ngạc nhiên là loài cây thô mộc và có phần xù xì này lại có thể cho con người nhiều thứ đến vậy.
Người dân nơi này hứng nước thốt nốt để chế biến ra đường, để giải khát, cơm trái để ăn, vỏ trái làm bánh, thân xẻ gỗ, lá lợp nhà, thậm chí có cả đũa, quạt và rượu thốt nốt.
Cây thốt nốt không sang trọng, không rực rỡ, thế nhưng chính vẻ đẹp giản đơn, chất phác lại là biểu tượng xứng đáng nhất cho tâm hồn của người Khmer Nam bộ. Ngọn thốt nốt lá xanh ôm lấy thân khẳng khiu tựa như người đàn ông Khmer, mạnh mẽ, rắn rỏi đang nhìn về phía xa xăm.
Dù trong ba lô đã có trái và đường thốt nốt, tôi vẫn thích thú ghé vào một hàng bên đường mua nước thốt nốt ướp lạnh, làm một hơi hết nửa chai. Thứ thức uống ngọt ngào, thanh mát được lấy từ ngọn cây thốt nốt.
Ra khỏi đất An Giang, những chú bò trắng và hàng cây thốt nốt thưa dần. Chúng tôi ngang qua đường vào núi chặn khi trời cũng ngả về chiều. Là ngọn núi cao nhất vùng Thất Sơn, núi chặn khi xưa mang danh trắc trở và bí hiểm nay cũng đã khác, với đường lên to đẹp và những hàng cây thẳng, có phải một phần nhờ tượng Phật Di Lặc trên núi lớn nhất châu Á chăng?
Thật tiếc vì việc không cho phép xe cá nhân lên núi đã khiến tôi rời nơi này mà tiếp tục hành trình theo hướng khác, dù vậy, nhìn ngọn núi kỳ vĩ xa dần và mảnh trăng lưỡi liềm đang mọc trên nền trời xanh thẳm, tôi tự hứa chắc chắn sẽ quay lại khám phá nơi chốn huyền thoại này một ngày không xa.
An Giang sẽ tuyệt vời nhất nếu bạn khám phá bằng xe máy. Từ TP.HCM tới TP.Long Xuyên là 200 km, tới Châu Đốc thêm khoảng 50 km.
Bạn nên nghỉ lại tại những khu vực trung tâm như Long Xuyên, Châu Đốc, Tân Châu.
An Giang có rất nhiều cảnh đẹp như vùng núi Thất Sơn, đồi Tà Pạ, Búng Bình Thiên, cù lao Giêng, rừng tràm Trà Sư... Về văn hóa – lịch sử có miếu Bà Chúa Xứ núi Sam, lăng Thoại Ngọc Hầu, chùa Tây An, chùa Phước Điền, kênh Vĩnh Tế, khu di tích nhà mồ Ba Chúc, khu lưu niệm chủ tịch Tôn Đức Thắng,... Lễ hội Vía Bà tổ chức vào tháng 4 AL và tháng 8 là mùa lễ hội đua bò Bảy Núi.
Đặc sản địa phương là các món ăn làm từ mắm như bún mắm, lẩu mắm, khô cá tra, đặc sản đường, bánh, chè thốt nốt, bún cá, cháo bò Tri Tôn,...
Bạn nên chú ý khi mua bán ở biên giới, chuẩn bị thuốc chống côn trùng khi tham quan rừng hay trèo núi.
Nguồn Internet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét